• Thời tiết
  • Ngoại tệ
Weather

27o C
Trời có mây
Độ ẩm 83%
Tốc độ gió 0 km/giờ
 Hỗ trợ trực tuyến
Hỗ trợ kỹ thuật
 Kỹ thuật viên 1
 0203.821.518 Vũ Quang Minh
 
 Kỹ thuật viên 2
 0203.841.288 Tạ Ngọc Khánh

 Email:hotro@laocai.gov.vn
 

Thống kê
Số người đang online
134
Tổng số truy cập
4872305
                                            CAO VĂN TƯ

Chị Giàng Seo Phù có nụ cười rất tươi vui ngày xưa bây giờ đã già rồi, đã thành bà lão rồi. Nhà bà ở tít vút cuối phố Hưng Hoá, con phố vắng ngắt. Bà ngồi trên ghế, đang nhấm nhấm quả mận vàng. Mái tóc bạc phơ chỉ còn lưa thưa, cái vòng nhựa đen vít cho mấy sợi khỏi loà xoà xuống trán, những sợi dài gom sau gáy, búi lại được một túm chỉ bằng quả trứng gà. Chị Giàng Seo Phù thành bà lão thật rồi. Bà tuổi con dê, đến nay đã tròn 80, theo cách tính truyền thống, đã là tuổi tám mốt, thật sự là bà lão rồi còn gì. Nhưng gặp bà là gặp nụ cười, cái nụ cười lộ hàm răng đã đã rụng mất mấy chiếc, nụ cười trên đôi mắt chụm lại những vết nhăn, nhưng tiếng cươi vẫn rất vui, gương mặt vẫn ánh lên sự niềm nở thân tình, vẫn là nụ cười của chị Giàng Seo Phù ngày xưa. Nụ cười tiềm giữ trong lòng, còn lại qua bao gian nan vất vả và có cả đớn đau, còn lại sau xấp dầy tuổi tác, không dễ gì mà có mà còn, thật quý biết bao...

                                        Tản văn của TRẦN VÂN HẠC

Tôi không sinh ra ở Lào Cai nhưng lại lớn lên ở đó. Tuổi thơ tôi gắn liền với mảnh đất thân yêu ấy, để rồi khi lớn lên, đi bộ đội rồi công tác ở tỉnh khác, mỗi khi nghĩ về Lào Cai là bao cảm xúc lại ùa về, tươi rói trong ký ức.

Chuyện cây na  (17/02/2012)

     Lê Hồng Bảo Uyên                                                   

Sinh thời, mỗi khi Tết đến, xuân về, Bác Hồ kính yêu của chúng ta thường đi chúc Tết cán bộ, đồng bào ở nhiều nơi. Ngoài những cơ quan, đơn vị bộ đội, nhà máy, công trường, những gia đình trí thức, anh hùng... đối tượng được Bác quan tâm nhất là những gia đình lao động nghèo, không có điều kiện lo Tết.

Quà tặng cô giáo  (13/12/2011)

  Truyện của NGUYỄN TÔNG

Không ngủ được, Mai bật điện xem đồng hồ: 3 giờ sáng. Ngước nhìn dò Phong Lan em Mùa A Châu tặng lúc chập tối hôm qua Mai lại thấy bồi hồi. Người ta nói rằng học sinh người dân tộc ít người tình cảm khô khan vì  không được giao tiếp thường xuyên với cộng đồng xã hội, cái chữ không phải là sự bắt buộc đối với cuộc sống vốn dĩ rất khó khăn của các em nên các em không thiết tha gì.  Nhưng Mai không nghĩ thế, qua một thời gian dạy học ở xã vùng cao này, tình cảm giữa Mai và các em học sinh ngày càng trở nên thân thiết. Lớp 3 của Mai có hơn hai chục em đều là người H’Mông, em Châu là một trong những học sinh lớn của lớp. Hai ngày qua Châu không đến lớp làm cho Mai lo lắng, dự định ngày mai cô cùng một số học sinh nữa đến nhà Châu xem em ốm đau hay có việc gì mà không đến lớp thì chập choạng tối chiều qua em đến. Quần áo lấm lem, mặt mũi bơ phờ, tay xách một dò Lan rừng, Châu vừa thở hổn hển vừa nói:

Vùng áp thấp  (02/12/2011)

                                      Truyện ngắn của TRỊNH BẢNG

Chiều rồi mà cái nắng vẫn cứ gắt gao. Cửa sổ mở toang, quạt vặn hết số mà hơi nóng cứ quánh lại. Cánh văn phòng chúng tôi người nào cũng nhễ nhại mồ hôi. Chỉ khổ cho các chị em chẳng thể phanh cúc áo như cánh đàn ông. Tất cả chỉ mong hết giờ làm việc để rời khỏi cái hộp bê tông tuỳ nghi di tản đến các bóng cây ven bờ sông đón chút gió dè dặt từ mặt nước thổi lên hay sà vào quán bia hơi làm vài vại cho đã.

Hoa vĩ cầm  (27/10/2011)

Truyện ngắn của Tạ An

Trong căn phòng màu trắng có một cây vĩ cầm rất đẹp được đặt cẩn thận trên tấm lụa màu hồng. Người ta trải quanh phòng cánh hoa sen trắng vào mùa hạ và mở cửa sổ bốn mùa. Người con gái cũng luôn mặc váy trắng nhìn ra ngoài ô cửa, nơi những dãy nhà tăm tắp chạy thẳng ngút ngát tầm mắt, không biết đâu là điểm dừng. Chút không gian cuối cùng còn đủ rộng để an ủi cô gái là ban công và mảnh vườn nhỏ trồng đầy hoa vĩ cầm. Tất cả toát lên vẻ thánh thiện, đến mức người ta không dám chạm vào dù là rất nhẹ, chỉ sợ sẽ vỡ òa khoảng không gian bình yên ấy.

Có một cái tên  (10/06/2011)
  Giọng ông Sùng Tếnh trần trầm:

- Các cháu có nhìn thấy dãy núi hình năm ngón tay sừng sững chĩa lên trời kia không. Thấy rồi á! Núi Ngũ Chỉ Sơn đấy.

  Giấc trưa. Trời nắng gắt. Mọi người đều nằm im trên giường. Không ngủ được nhưng sợ mẹ kỷ luật, chốc chốc Tổng Phệ lại trở mình. Bỗng có tiếng sủa gơư gơư của con Vá. Đó là tiếng sủa gọi chủ. A Tí Tá bật mình dậy trước cả Tổng Phệ.
[Trang trước]  [Trang sau]