CAO VĂN TƯ
Chị Giàng Seo Phù có nụ cười rất tươi vui ngày xưa bây giờ đã già rồi, đã thành bà lão rồi. Nhà bà ở tít vút cuối phố Hưng Hoá, con phố vắng ngắt. Bà ngồi trên ghế, đang nhấm nhấm quả mận vàng. Mái tóc bạc phơ chỉ còn lưa thưa, cái vòng nhựa đen vít cho mấy sợi khỏi loà xoà xuống trán, những sợi dài gom sau gáy, búi lại được một túm chỉ bằng quả trứng gà. Chị Giàng Seo Phù thành bà lão thật rồi. Bà tuổi con dê, đến nay đã tròn 80, theo cách tính truyền thống, đã là tuổi tám mốt, thật sự là bà lão rồi còn gì. Nhưng gặp bà là gặp nụ cười, cái nụ cười lộ hàm răng đã đã rụng mất mấy chiếc, nụ cười trên đôi mắt chụm lại những vết nhăn, nhưng tiếng cươi vẫn rất vui, gương mặt vẫn ánh lên sự niềm nở thân tình, vẫn là nụ cười của chị Giàng Seo Phù ngày xưa. Nụ cười tiềm giữ trong lòng, còn lại qua bao gian nan vất vả và có cả đớn đau, còn lại sau xấp dầy tuổi tác, không dễ gì mà có mà còn, thật quý biết bao...