Ghi chép của Đức Thuân
Đã thành lệ, cứ vào ngày 30 tháng 7 hàng năm là các ông lại cùng nhau tụ họp để ôn lại những kỷ niệm không thể nào quên của những tháng năm nơi chiến trường khói lửa, đạn bom. Ngày 30 tháng7 năm 1967 là ngày các ông tạm biệt người thân, tạm biệt vùng Mỏ Apatít trong đoàn quân mang một phiên hiệu đặc biệt: “Đoàn Apatít I và II do Mỏ thành lập gửi vào quê hương kết nghĩa huyện Dầu Tiếng, tỉnh Thủ Dầu Một đánh Mỹ”. Đoàn gồm những người thợ, những người quản lý, đó là những người con yêu dấu nhất của Mỏ, tất cả đều viết đơn tình nguyện, xung phong đi chiến đấu dẫu biết rằng mình có thể hy sinh... Ngày ấy và bây giờ, hôm nay nhìn lại thoắt đã 44 năm. Ngày ấy họ là những chàng trai trẻ, tuổi đời trên dưới 20 từ các miền quê trong cả nước hăm hở về đất Mỏ để cùng nhau khai thác những hạt “vàng nâu” làm giàu cho đất nước và khi tổ quốc cần họ lại không quản gian khổ, hy sinh tạm rời tay búa, tay choòng để chắc tay súng xông pha nơi chiến trận. Hôm nay, gặp lại các ông, nhìn những mái đầu đều đã điểm bạc, có người râu, tóc đã trắng như cước, trên khuôn mặt các ông những nét phong sương, thậm chí khắc khổ của những tháng năm vất vả, gian lao của cái thời “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” và cả những tháng năm chật vật với cơm áo đời thường nhưng cũng không xoá được những nét cương nghị và đặc biệt là những đôi mắt - những đôi mắt ngày nào rực sáng, cháy lửa nhiệt huyết, những đôi mắt hôm nay hiền từ, đôn hậu, sung sướng, tự hào. Tự hào lắm chứ, nếu ai có may mắn được gặp họ, được nghe họ kể, được chứng kiến những gì hôm nay họ đang sống chắc chắn trong chúng ta sẽ cảm nhận đầy đủ những gì tốt đẹp nhất về họ.